Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó?

0
23
NSNA Đào Tiến Đạt: sẽ thất bại nếu không có sở trường
Trong văn học nghệ thuật không có loại hình nào thay thế cho nhau được, không dễ hay khó mà khó hay dễ là do con người, nói đúng hơn người sáng tạo nhận biết rõ sở trường và sở đoản của mình. Nhiếp ảnh không loại trừ quy luật trên: Nhiếp ảnh gia Fred Green của Canada từng đoạt 2100 giải thưởng nhiếp ảnh xuất sắc trong ảnh chân dung nhưng ảnh phong cảnh phải nhường lại cho Thomas Lang (Mỹ) và không vượt qua thể loại ảnh đời thường của nhà nhiếp ảnh Cheung Kwan Leung (Hồng Kông)

Nếu hệ thống sẽ thấy rằng những ai lấy sở đoản làm sở trường thường đem lại thất bại. Từ vấn đề này thiết nghĩ nhà nhiếp ảnh cần biết anh là ai, chụp ảnh để làm gì, đề tài nào gây cảm xúc sâu sắc nhất trong anh. Trong trái tim anh không rung động trước đối tượng (con người hay phong cảnh) thì làm sao lan toả đến người thưởng lãm?!

Nhiều người thường nói chụp ảnh đời thường là đi vào sự thật cuộc sống, chắt lọc từ hiện tực và bấm máy những khoảnh khắc điển hình nhất. Điều này là cần thiết không những cho chụp ảnh đời thường mà cho nhiều loại hình nhiếp ảnh, vì cuộc sống sinh ra nghệ thuật, nghệ thuật tồn tại bởi sự sống. Trên hành trình kiếm tìm cái đẹp có nhiều con đường, người thành công nhất là người biết chọn con đường ngắn nhất và phù hợp nhất!

Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó?

Dáng yêu – Ảnh: Hữu Chỉnh

Ninh Giang: Chụp cho “tử tế” là “đãi cát tìm vàng”

Đời thường là một phần quan trọng của cuộc sống cả về vật chất lẫn tinh thần, trong đó những sinh hoạt đơn lẻ cũng như những sinh hoạt cộng đồng, thường nhật hoặc định kỳ đều mang dấu ấn của con người, chứa đựng bản sắc văn hóa, tập quán, sinh hoạt của những cộng đồng nhất định.

Cái khó trong chụp ảnh đời thường để thể hiện chính cộng đồng của mình là phải bước ra khỏi sự quen thuộc (đôi khi đến nhàm chán), vượt qua sự vô cảm trước cuộc sống đang diễn ra hằng ngày, quanh ta. Ngoài ra để có sự rung cảm đồng điệu với đối tượng muốn thể hiện, bắt được cái “thần”, cái “thật” của đời thường, không hề là một việc dễ dàng, nhất là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi của thời điểm bấm máy, của “khoảnh khắc nhiếp ảnh” nếu ta không biết trân trọng nó. Do vậy chụp đời thường không có nghĩa là thấy gì chụp nấy. Thực tế rất ít tác phẩm chụp đời thường (thật sự) thành công. Hơn nữa, để có những bức ảnh chụp đời thường với ánh sáng, tạo hình hoàn chỉnh là rất khó. Chụp ảnh đời thường cho “tử tế” là công việc “đãi cát tìm vàng”.

Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó?

Đôi bạn – Ảnh: Bùi Minh Sơn

Đức Nam (CLB nhiếp ảnh Tây Ninh): Ảnh đời thường phản ánh nét đặc trưng văn hóa

Trong muôn màu muôn vẻ của cuộc sống, đời thường hiện diện mọi lúc, mọi nơi, tự nhiên và quá quen thuộc… đến nỗi ta khó nhận ra một giá trị hình tượng nghệ thuật nào, khó chọn lọc được những cái “lát cắt” của cuộc sống và vị thế rất nhiều khi ta biến thành vô cảm trước những đối tượng văn hóa mà ta chưa biết rõ về nó!

Chụp ảnh đời thường là phản ánh nét đặc trưng văn hóa trong sinh hoạt, ứng xử xã hội với những tập quán đặc thù của con người trong cuộc sống hàng ngày tron đó chứa đựng tính văn hóa hoặc triết lý nhân sinh. Quả thật là khó!

Để vượt khó, người cầm máy phải có khả năng cảm nhận cuộc sống bằng sự hiểu biết về văn hóa của đối tượng mà người chụp định khai thác, phải trải nghiệm cuộc sống với “tấm lòng thành” biết rung động trước những điều dung dị bằng sự tinh tế và nhạy cảm với một bản năng nghề nghiệp sắc bén. Một bức ảnh đời thường thành công khi nó được tư duy, chắt lọc và sáng tạo của “người cầm máy làm văn hóa ảnh”.

 

Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó?

Lớp xóa mù cho trẻ em ở xóm vạn chài trên sông Hồng – Ảnh: Phùng Triệu

Phùng Triệu – nhà báo, NSNA TTXVN: Phải tôn trọng sự thật dù ở góc độ nào.

Để có một bức ảnh đẹp người chụp phải có thời gian thâm nhập thực tế, đi nhiều gạn lọc và bằng con mắt nhạy cảm của nghề nghiệp chớp lại những giây phút điển hình nhất. Chụp ảnh đời thường nói là dễ thì không đúng, dễ là có thể chụp theo lối tự nhiên chủ nghĩa, nhưng ảnh đời thường để lại dấu ấn cho đời thì rất khó. Người chụp phải có sự đầu tư, biết chọn lọc, phải bắt được cái hồn của nhân vật, cái bản chất của sự việc và bằng kinh nghiệm và kỹ thuật (ánh sáng, bố cục, góc độ) biến cái mớ hỗn độn của đời thường thành một tác phẩm. Ảnh đời thường mang tính khách quan cao vì vậy người nghệ sĩ phải có vốn sống thực tế, phải luôn luôn củng cố vốn sống và trau rồi kiến thức, phải nắm bắt được hơi thở của cuộc sống, ghi nhận bằng cảm quan của mình. Ảnh đời thường cũng mang tính giáo dục cao, ý nghĩa nhân văn và mang tính tư liệu. Nó là những trang nhật ký của người cầm máy ghi lại những khoảnh khắc tiêu biểu. Tuy nhiên dù chụp ảnh góc độ nào người cầm máy cũng phải tôn trọng sự thật không nên can thiệp vào sự việc khách quan.

NSNA Hữu Chỉnh (Hà Nội): Mỗi bức ảnh là một câu chuyện

Ảnh đời thường chính là ảnh sự kiện, ảnh miêu tả. Cho nên dù hiện thực thế nào vẫn phải chú ý đến nội dung bức ảnh. Người chụp phải hiểu được bản chất của xã hội. Con người trước thiên nhiên rộng lớn rất nhỏ bé, nhưng phải biết vươn lên giữa cái rộng lớn đó. Một bức ảnh có giá trị là một tác phẩm có nội dung tốt và thể hiện được nội tâm nhân vật. Mỗi bức ảnh là một câu chuyện, người chụp phải thể hiện được thân phận và cuộc đời của nhân vật qua bức ảnh. Muốn làm tốt điều đó người nghệ sĩ phải chọn được cơ hội và phải tôn trọng khoảnh khắc trong cuộc sống. Ngoài ra người nghệ sĩ phải có tính phát hiện, phải thể hiện được cái tôi của mình qua bức ảnh. Để có một bức ảnh đời thường đẹp người chụp phải thể hiện rõ mục đích chụp, bố cục hài hòa, ánh sáng tốt và đặc biệt nội dung phải thể hiện được nội tâm nhân vật. Vốn sống và năng lực triết học và tiêu chí không thể thiếu đối với người nghệ sĩ.

VAPA

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here