Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó

0
44
Để có một bức ảnh đời thường quả thật không hề đơn giản. Nhiều ý kiến nêu trên diễn đàn cho chúng ta thêm cái nhìn về một đề tài đang cần được quan tâm khai thác.

Nhà phê bình lý luận nhiếp ảnh Vũ Đức Tân:Phải tìm được khoảnh khắc tiêu biểu

Theo tôi chụp ảnh đời thường người nghệ sĩ phải tôn trọng khoảnh khắc trong cuộc sống. Những cảnh dàn dựng không phải là những khoảnh khắc. Ảnh đời thường đó là cuộc sống, là những gì đang diễn ra người nghệ sĩ có thể chụp những sự kiện lớn, hoặc sự kiện nhỏ hay cũng có có thể là cuộc sống yên bình. Tuy nhiên cái nhìn của người nghệ sĩ phải có tính phát hiện, phải tìm được những khoảnh khắc tiêu biểu. Cái khó của người nghệ sĩ khi chụp ảnh đời thường là phải quan sát, cái này không phải ai cũng làm được – đó là nghệ thuật sống khoảnh khắc, sự kiện đó phải được quan sát. Và người nghệ sĩ phải biết chắt lọc và thể hiện quan điểm của mình qua bức ảnh.

Người chụp tuỳ vào phạm vi quan sát của mình để thể hiện cái riêng. Mục đích của người cầm máy là khác nhau, vì vậy hình ảnh từ đó cũng được lọc. Một bức ảnh đời thường đẹp phải giản dị, không quá cầu kỳ, phải nói được một vấn đề gì đó của cuộc sống. Yếu tố tương phản về suy nghĩ hoặc hình ảnh trong bức ảnh cũng rất quan trọng! Người nghệ sĩ phải có một quá trình lâu dài để làm quen hay nói đúng hơn là để thẩm thấu từ đó mới có cơ hội lột tả được hình ảnh thật trong đời sống, diễn tả cuộc sống như nó vốn có. Chẳng hạn nhiếp ảnh không nên từ chối đề tài: ma tuý, mại dâm. Nhiếp ảnh nên có tiếng nói. Như đề tài về chất độc da cam nó gây nên xung đột trong con người mang giá trị nhân văn cao. Nhiếp ảnh nên tham gia những vấn đề như vậy.
                        Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó

NSNA Lại Hiển: Chụp ảnh đời thường là khó

Chụp ảnh đời thường là sự săn tìm khoảnh khắc điển hình, đặc trưng tính cách, tâm tư tình cảm phản ánh bản ngã của con người hoặc khai thác nét văn hóa, bản sắc, phong tục tập quán của cộng đồng xã hội. Có vốn sống, tầm nhìn sâu sắc bản chất xã hội mà người ta thường gọi “nhân sinh quan người nghệ sĩ” là điều rất quan trọng. Nói chung người nghệ sĩ phải thể hiện được phong cách của riêng mình. Mỗi bức ảnh phải thể hiện được chất nhân văn, phản ánh nền văn hóa, bản sắc riêng của mỗi dân tộc. Và bức ảnh đó phải có ý nghĩa quảng bá, giao lưu trong cộng đồng và quốc tế, đồng thời gợi cho người xem cảm xúc thân thiện, đồng cảm xích lại gần nhau với tấm lòng chia sẻ cao thượng! Chụp ảnh đời thường phải khẳng định là khó, nếu đó đích thực là ảnh nghệ thuật. Nếu nói dễ e rằng chủ quan, có chăng cũng chỉ là ảnh ghi chép tư liệu cuộc sống qua máy ảnh.
                  Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó

Đỗ Hữu Tâm (CLB Nhiếp ảnh BP): Người chụp cần phải “lặn lội” vào đời sống

Cuộc sống diễn ra chung quanh ta rất phong phú, nhiều cung bậc và đấy là cả một “kho tàng” để giới cầm máy ảnh tha hồ ngụp lặn theo nhịp đập của cuộc đời. Những đề tài khai thác trong ảnh đời thường thật là thiên hình vạn trạng, trăm màu trăm vẻ. Tuy nhiên chụp ảnh đời thường để trở thành tác phẩm, thật không hề đơn giản. Một bức ảnh chụp đời thường được xem là thành công (tương đối) đòi hỏi tác giả phải thật “tỉnh” để nhìn ra, để khám phá. Mà muốn thế, người chụp cần phải “lặn lội” vào cuộc sống, không chỉ là “ở ngoài nhìn vào” để chụp mà rất cần thái độ “ở trong nhìn ra”, phải biết cách tiếp cận với người trong ảnh, biết tìm hiểu và cảm nhận đối tượng, đề tài. Hơn nữa, cái khó của chụp ảnh đời thường còn nằm ở phần tạo hình, bởi cuộc sống thật không bao giờ sinh ra từ sự dàn dựng. Do vậy, trong kỹ thuật ánh sáng và dày dạn về các phương thức bố cục, về sự chọn lọc không gian. Cái “đắt” của ảnh đời thường là khoảnh khắc, chụp ảnh đời thường như người xạ thủ bắn mục tiêu di động. Nó khác hơn và khó hơn bắn bia cố định. Một bức ảnh đời thường tốt là bức ảnh nắm bắt được hiện thực có thể vui hay buồn, vô tư hay trăn trở, phê phán (xây dựng) hay khích lệ thì vấn đề cao nhất của chụp ảnh đời thường là khai thác và tôn vinh giá trị nhân văn của đời sống, là thái độ trách nhiệm của người thực hiện bức ảnh.
    Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó


         Nhà báo, Đại tá Hồng Lân
: Khoảnh khắc của sự đam mê

Chính vì mê nghệ thuật mà tôi thường chụp các diễn viên một số loại hình nghệ thuật, nhất là múa vì đó là một nghệ thuật tuyệt diệu, rất động, rất nhanh, phong phú, đa dạng, lúc uyển chuyển, lúc nhịp nhàng, lúc sôi nổi, mạnh mẽ, có lúc diễn viên nhảy cao như bay… nên tay máy của mình phải chớp rất kịp thời. Và đương nhiên, phải tuỳ tình hướng cụ thể để quyết định sử dụng loại phim gì (tôi vẫn dùng máy ảnh chụp phim, không dùng máy kỹ thuật số) cho thích hợp, đồng thời quyết lấy khẩu độ và tốc độ hợp lý của máy ảnh cho phép… Những bức ảnh ấy đã phản ánh một khía cạnh hiện thực của cuộc sống và để có chúng cần phải có niềm đam mê.

                       Chụp ảnh đời thường: Dễ hay khó

NSNA Quang Phùng: Chụp cái bi kịch để thấy được bước tiến của xã hội

Ảnh đời thường thật ra là ảnh sinh hoạt hàng ngày. Trước kia chúng ta chỉ chụp ảnh một chiều, coi cái đẹp là tiêu chuẩn và chúng ta cũng chưa thoát khỏi cái ám ảnh của chụp ảnh nghệ thuật. Hiện nay, chúng ta đang lẫn lộn giữa chụp ảnh chuyên nghiệp và chụp ảnh không chuyên nghiệp. Tư tưởng chụp ảnh không chuyên chiếm 70%. Một khi đã đem ảnh đi dự thi là không chuyên nghiệp. Nếu chúng ta là chuyên nghiệp thì không là học trò nữa. Chúng ta hòa nhập với thế giới vẫn là kiểu học trò đi thi.

Chụp ảnh đời thường phải chụp được cái khổ, cái bi kịch… người ta căn cứ vào để thấy được bước tiến của xã hội. Ảnh đời thường phải mang ý nghĩa giáo dục, làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn. Ở đó cái biết quyết định cái thấy, nhưng ảnh đời thường phải bảo đảm về nghệ thuật, đẹp về tình ý. Cái khó là làm sao nhà nhiếp ảnh có mặt đúng lúc. Muốn như vậy người nghệ sĩ phải có một ký ức thật, phản xạ nhanh và tay nghề cao. Người chụp phải trong sáng, tĩnh tâm.

VAPA

LEAVE A REPLY

Please enter your comment!
Please enter your name here